Đây là blog dự phòng của tôi. Blog chính tại địa chỉ: http://moterangrua.wordpress.com. Tuy nhiên, blog này vẫn đáp ứng sự tin cậy và yêu mến của các bạn!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui một tí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui một tí. Hiển thị tất cả bài đăng

Những mẩu chuyện vui


BỊ ĐIỂM KÉM
Hai học sinh ngồi nói chuyện với nhau. Một học sinh than thở:
- Cô giáo tao thật không ra gì. Cả bài văn tao viết hay như thế, chỉ vì sai một lỗi chính tả mà cho tao ăn trứng.
- Thế mày viết sai chỗ nào?
- Thay vì viết "cô giáo em say mê trồng người", tao viết nhầm thành "cô giáo em say mê chồng người".

VÔ CHƯA EM
Vô chưa em?
- Aaaaa....aaa! gần vào trọn rồi.

Chuyện lạ Việt Nam

Một gã móc túi theo dõi một người phụ nữ khá giàu có từ khi chị ta rút tiền ở ngân hàng ra, lên xe buýt và về đến nhà an toàn. Gã móc túi sau đó đã tìm cách gây sự và đánh chị này một trận, vì “tội” đã quá cảnh giác để hắn không thể hành sự nổi (!?)

Tham lam ?

Như các anh các chị đều biết Sáu tui đây là người rất thật thà chất phát lại thêm hiền lành như củ khoai từ . Mấy lúc này thất nghiệp vì thiên hạ đã xong mùa thuế má , nên rủ nhau đi vacation bên Úc bên Tây hết cả , cái thân tui lụm lon cũng chẳng ra chi , đi làm lơ xe được năm ba bữa cũng chẳng ra gì , buồn tình Sáu tui bỏ lên rừng làm người đốn củi để kiếm cơm và cũng xa nơi phố thì đầy ganh đua và tình người ôi sao hờ hững , Gia taì Sáu tui mang mang theo chỉ có cây búa đẽo làm đồ nghề và cũng là vật hộ thân . Một bữa nọ sau khi làm việc cả buổi sáng , không biết hớ hênh hoặc mơ mộng về đâu , trong lúc ngồi mơ màng Sáu tui sơ ý làm rới cha cây búa xuống cái vực nằm cạnh bên rừng nơi Sáu tui đang làm việc ........vực thì sâu quá làm sao mà tìm , buồn qúa Sáu tui ngồi khóc hu hu ........Bỗng đâu như chuyện thần thoại ngày xưa , có một ông bụt hiện lên hỏi tui với giọng rất hiền từ :

_Này con ! Tại sao lại ngồi đây mà khóc có một mình ?