Đây là blog dự phòng của tôi. Blog chính tại địa chỉ: http://moterangrua.wordpress.com. Tuy nhiên, blog này vẫn đáp ứng sự tin cậy và yêu mến của các bạn!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Trôi theo dòng đời

Cuộc đời tôi là một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Nếu một nửa sự thật là giả dối như người ta thường nói, thì một trăm phần trăm câu chuyện này giả dối như chính cuộc đời tôi!
(9)
Lại nói với số tiền kiếm được qua việc chụp ảnh cho đồng bào di cư, cậu mẹ tôi đã cải thiện được phần nào cuộc sống, mua sắm được một số phương tiện sinh hoạt gia đình và dụng cụ hành nghề, ngoài ra có đủ tiền để trả nợ cho những người thợ làm nhà.
Sau trận bão năm 1954, cuộc sống của gia đình cậu mẹ tôi dần đi vào ổn định. Tuy không khấm khá, nhưng cũng gọi là tiềm tiệm đủ ăn.

Trôi theo dòng đời

Cuộc đời tôi là một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Nếu một nửa sự thật là giả dối như người ta thường nói, thì một trăm phần trăm câu chuyện này giả dối như chính cuộc đời tôi!

(8)
Lại nói chuyện sau trận lụt kinh hoàng năm 1953, cậu mẹ tôi đã thoát hiểm nhờ một ngư phủ cứu đưa lên bờ đê ở tạm, sau đó ông quay lại đưa đi nơi khác vừa lúc đê vỡ nên không bị chết đuối, lại được một người đàn bà tên là bà Đĩ Sáu cho một rá cơm cầm hơi mấy ngày nên không bị chết đói, một người bán cá giúp đỡ đưa cậu tôi về Cửa Hội chụp ảnh cho cán bộ miền Nam tập kết ra Bắc. Nhưng việc này không thành vì chính quyền ở đó không cho chụp ảnh để bảo đảm công tác phòng gian bảo mật.
Lúc này nước cũng đã rút. Cậu mẹ tôi quyết định trở về nhà. Sau một thời gian khôi phục nhà cửa, nạo vét bùn đất cuộc sống dần trở lại ổn định. Nhưng một nguy cơ khác lại xuất hiện. Sau trật lụt, phần lớn những người dân ở chợ Tràng nói riêng, huyện Hưng Nguyên nói chung đều bị mất trắng tài sản, cuộc sống của họ rơi vào cảnh túng quẫn, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, do đó những thú chơi xa xỉ như chụp ảnh hầu như không ai ngó ngàng tới.

Trôi theo dòng đời

Cuộc đời tôi là một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Nếu một nửa sự thật là giả dối như người ta thường nói, thì một trăm phần trăm câu chuyện này giả dối như chính cuộc đời tôi!
 (7)
Lại nói chuyện sau khi bị ông nội tôi đánh, cậu tôi quyết định từ nay không ở với ông bà nội tôi nữa và chuyển về chợ Tràng (Hưng Nguyên) sinh sống. Khi nghe cậu tôi tuyên bố như thế, mẹ tôi rất mừng, nhưng ngoài mặt mẹ tôi vẫn cố khuyên can. Cậu tôi vẫn dứt khoát không chịu. Thế là ngay chiều hôm ấy cậu mẹ tôi đã gói ghém đồ đạc trở về chợ Tràng…Đó là vào năm 1953.

Chợ Tràng là một khu chợ nhỏ thuộc huyện Hưng Nguyên gần rú (núi) Thành. Chợ có từ lâu đời, nhưng từ khi dân thị xã Vinh tiêu thổ kháng chiến sơ tán về đây nhiều, chợ Tràng ngày càng sầm uất. Trong những ngày đầu về đây, cậu mẹ tôi ở nhờ một nhà dân địa phương. Nhà này vốn trước kia bà ngoại tôi cũng đã từng ở. Người dân ở đây rất tốt, họ sẵn sàng cưu mang, nhường cơm sẻ áo đối với những thị dân đi sơ tán gặp khó khăn hoạn nạn.

Trôi theo dòng đời

Cuộc đời tôi là một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Nếu một nửa sự thật là giả dối như người ta thường nói, thì một trăm phần trăm câu chuyện này giả dối như chính cuộc đời tôi!
(6)
Lại nói về chuyện sau khi kháng chiến chống Pháp bùng nổ, thành phố Vinh tiêu thổ kháng chiến, chính quyền kêu gọi thị dân rời thành phố lánh nạn. Cậu tôi sơ tán lên Rạng (Đô Lương).  Tại đây, cậu tôi đã gặp và quen mẹ tôi. Đó là vào khoảng năm 1950, lúc này cậu tôi mở hiệu ảnh Nguyễn Ninh ở Rạng. Hiệu ảnh của cậu tôi ở trên một sườn đồi đối diện với nơi ở của mẹ tôi. Lý do mẹ tôi có mặt ở Rạng là do kháng chiến ngày càng ác liệt, vì thế cơ sở dệt vải ở Nam Đàn giải thể do thiếu thốn vật liệu. Không có việc làm, mẹ tôi lên Rạng chơi với bà chị thứ ba lúc này là cán bộ Ty tuyên truyền Nghệ An lên công tác dân vận ở đây. Hồi đó, người ở nơi này còn thưa thớt, vì thế ai đến ai đi đều rất dễ nhận biết, vì vậy khi mẹ tôi xuất hiện ở đây chỉ ngày một ngày hai cả vùng đều biết. Một phần do mẹ tôi khá xinh đẹp, một phần có bà chị làm công tác tuyên truyền dân vận vì thế được người dân trong vùng rất chú ý, trong đó có cậu tôi. Phát hiện gần nhà có một cô gái mặt hoa da phấn, lại là đồng hương thị xã Vinh, cậu tôi đã tìm mọi cách để tiếp cận.

Trôi theo dòng đời

 Cuộc đời tôi là một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Nếu một nửa sự thật là giả dối như người ta thường nói, thì một trăm phần trăm câu chuyện này giả dối như chính cuộc đời tôi!

(5)

Lại nói chuyện sau khi tôi mới chào đời, tình cảm giữa cậu mẹ tôi đã bắt đầu xuất hiện những rạn nứt Những vết thương tình cảm khó lành đó ngày càng dẫn đến một nguy cơ trở thành khối u có thể vỡ ra khi nào không biết. Sau này, không ai khác chính là tôi đã phải gánh chịu tất cả hậu quả đó của hai thân. Bất cứ điều gì xảy ra trên cõi đời này cũng đều có nguyên nhân của nó. Nhưng trước khi kể về biến cố này, thiết nghĩ cũng nên sơ lược về nguồn gốc của gia đình cậu, mẹ tôi.
Mẹ tôi sinh ra trong một gia đình gốc Công giáo ở Hương Khê (Hà Tĩnh). Trước đây dòng họ này mang họ Hà, nhưng không hiểu sao sau này lại chuyển sang họ Lê.

Trôi theo dòng đời

 Cuộc đời tôi là một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Nếu một nửa sự thật là giả dối như người ta thường nói, thì một trăm phần trăm câu chuyện này giả dối như chính cuộc đời tôi!

(4)

Tự hào được làm con người mới
Bán nhà riêng để dựng khối nhà chung
Lại nói sau khi tôi bị đi ỉa chảy té tè le và được bà ngoại chữa bằng cách mà các giáo sự y khoa giỏi nhất trên thế giới cũng phải botay.com và kính cẩn tôn lên hàng Y phụ, tôi lại càng xinh đẹp bụ bẫm và được cậu mẹ đặt cho cái tên Nguyễn Ngọc Đức. Tức là muốn tôi sau này trở thành người có đức tính trong sáng như viên ngọc quý. Lúc đó cậu mẹ tôi có lẽ cũng không ngờ một sự kiện tác động đến cuộc sống của mọi người dân miền Bắc, ảnh hưởng trực tiếp đến gia đình tôi và cuộc đời tôi theo đó cũng bắt đầu chính thức đi vào một cuộc phiêu lưu mạo hiểm.

Trôi theo dòng đời

Cuộc đời tôi là một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Nếu một nửa sự thật là giả dối như người ta thường nói, thì một trăm phần trăm câu chuyện này giả dối như chính cuộc đời tôi
(3)
Thiếu sữa mẹ sữa bò uống tạm
Ỉa chảy hoài bà ngoại ra tay
Bây chừ, mỗi lần nghe người ta tuyên truyền rằng ít nhất phải cho bé bú sữa mẹ 6 tháng, tốt nhất là hai năm, nếu không đứa bé sẽ bị còi cọc ốm yếu. Các nhà sữa thì cứ oang oang sữa này uống vào chiều cao của trẻ tăng cái vọt, sữa kia uống vô thì thông minh não. Mỗi lần nghe như thế tôi lại cười đánh khè một cái và nói “phét lác”. Sở dĩ tôi phát ngôn tầm bậy tầm bạ thiếu tinh thần xây dựng như thế là vì tôi đâu có được bú sữa mẹ mà vẫn lớn như thường, còn chỉ số thông minh thì chỉ bị đúp có hai năm vì ham chơi lười học, còn lại là cũng không đến nỗi, nghĩa là biết đọc biết viết cho tới giờ.

Trôi theo dòng đời

Cuộc đời tôi là một chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm. Nếu một nửa sự thật là giả dối như người ta thường nói, thì một trăm phần trăm câu chuyện này giả dối như chính cuộc đời tôi.

Cách đây gần chục năm, không hiểu sao trong tôi luôn hiển hiện hình ảnh từ trên cao một ngôi nhà ở ngay trên một vùng đất hình tam giác do hai con đường hình thành. Ngôi nhà tranh vắng lặng, lẩn khuất dưới tán cây trong một đêm trăng bàng bạc phủ đầy sương mờ ảo. Điều ngạc nhiên là tôi có cảm giác hình như mình đã từng ở ngôi nhà này. Hình ảnh đó luôn lặp đi lặp lại cho tới tận bây giờ.

Năm 2006, bà thím tôi mất, sau khi cùng mọi người khâm liệm thím, vào khoảng 2 giờ sáng tôi cùng ông chú út ra ngồi ở đường Trần Hưng Đạo cạnh nhà bà thím ngồi chơi, trò chuyện một lúc. Câu chuyện xoay quanh thế nào khiến tôi kể cho ông hình ảnh nói trên.